Thư gửi Vũ Trụ

Vũ Trụ thương mến !

Sáng nay, theo thói quen, tớ thức giấc trong tiếng chuông điểm lúc 6h. Nằm day mắt cho tỉnh, lướt Facebook xem có kiếm được trò gì hay hay để đem lên lớp Khóa học mùa hè không. Đến khi vào phòng tắm, soi khuôn mặt đã khóc cả đêm trong gương, mới nhớ ra mình dậy sớm vì cuộc hẹn với một người em, chứ không phải để lên lớp nữa. Khóa học đã chính thức khép lại từ hôm qua rồi.

Tớ còn nhớ vào cái ngày đầu tiên, tớ vẫn nghĩ đây sẽ là một khóa học rất bình thường. Ừa thì có gì để mà đặc biệt đâu, đơn giản chỉ là 50 con người được chia làm 5 nhóm, rồi thì sẽ lên lớp và ra về theo như cái thời khóa biểu đã được vạch ra và lập trình sẵn như mọi cái lớp bình thường trong những trường học bình thường khác. Nguy hiểm hơn là khóa học chỉ kéo dài trong có 6 ngày, ừa thì chắc mình sẽ gặp nhau trong 6 ngày ngắn ngủi đó, rồi sẽ lại tạm biệt, ta coi nhau như một cơn mưa rào thoáng qua trong đời . Xong phim. Một kịch bản không được hay ho cho lắm.

Tớ đã không ngờ cơn mưa rào ấy lại có thể biến thành một cơn bão động.

Trụ biết đó. Ngày 1, ngày 2, ngày 3,... trôi qua, càng lúc tớ càng không tính khóa học bằng số ngày nữa, tớ tính bằng giờ, và rồi từ cái lúc thấy nước mắt em rơi xuống khi sắp phải tạm biệt các bạn để về Hà Nội, cái lúc thấy mấy đứa trong lớp rơm rớm ôm nhau trong nền nhạc “Cảm ơn”, lúc xé tờ lịch để kịp nhận ra chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, tớ lại đổi chế độ tính bằng từng giây, từng phút trọn vẹn được ở bên mọi người. Tất cả định nghĩa được chuyển hóa trong chớp mắt, những buổi học biến thành những giờ truyền cảm hứng, những giờ “gieo mầm”, lớp học biến thành gia đình nhỏ, mọi ranh giới được xóa nhòa, mọi chia sẻ được lắng nghe, mọi ý tưởng được đón nhận, mọi cảm xúc được nâng niu, mọi giá trị được kết nối, và mọi khoảng trống được lấp đầy.

Ở trong cái lớp học nho nhỏ này, chúng tớ ôm nhau, hát với nhau, bung lụa với nhau, khai sáng cùng nhau và chia sẻ cho nhau nghe những điều rất thật:

• Rằng một người em mà tớ rất quý sắp đi du học, lúc đầu em định sẽ học bên đó rồi trở thành một kỹ sư, điều dưỡng,... bình thường, nhưng bây giờ em đã tìm được mục đích sống của cuộc đời mình, và em viết một cái note dài 4 tiếng hứa với cả lớp rồi sẽ trở về Việt Nam sau khi học hỏi nơi xứ người, mang những kiến thức và tinh hoa của mình để phụng sự đất nước. Tớ luôn nghĩ em thật dũng cảm vì dám lựa chọn là một trong số rất ít du học sinh quay trở về cái nơi “đất chưa lành” này. Thời gian sẽ trả lời. Chúc em có một hành trình dũng cảm.

• Rằng một cô em gái Hà thành mình rất thương vu vơ hỏi một câu: “Chị ơi, người Sài Gòn ai cũng đáng yêu và nhiệt tình thế này ạ?”.

• Rằng có một người anh đã nghiêng người cúi chào Ban Tổ Chức, anh bảo anh có nguyên tắc chỉ làm hành động này với những anh chị trưởng bối mà anh kính phục.

• Rằng cô bạn răng khểnh đáng yêu kể lại rằng lúc đầu chỉ tính đi học 3 buổi cho đủ chỉ tiêu lấy cái giấy chứng nhận thôi, thế mà tớ nhớ cô gái đó từ ngày đầu đến ngày cuối hình như chẳng vắng buổi nào.

• Rằng người anh lớn trong V.Gen Station đã hi sinh nhiều như thế, đã hoang mang nhiều như thế nhưng đến phút cuối anh vẫn trọn vẹn niềm tin với những gì chúng tớ cùng làm.

• Rằng những câu chuyện về tìm lại niềm tin nơi bản thân mình, hiểu được sức mạnh của tình yêu và cái tâm, khơi lại được lòng tự hào dân tộc qua đam mê lịch sử, những câu chuyện về biết ơn, về mình, về người, về Đất Nước...

Tất cả những câu chuyện đó dệt nên những cảm xúc, đan hòa vào nhau tạo ra những giọt nước mắt, những cái lưu luyến, những cái siết thật chặt trong ngày tổng kết cuối cùng.

Và cho đến tận ngày hôm sau của ngày cuối cùng ấy, rất nhiều những giọt tinh thể chứa NaCl mằn mặn của một ai đó vẫn đang rơi

Dạo này, tớ tâm sự nhiều với bạn bè về cụm từ “giải phóng nước mắt” - do tớ tự chế ra. Suốt 2 năm trời lăn lộn nhiều công việc, trải qua nhiều cảm xúc, khắc khoải nhiều nỗi đau, và đắm chìm trong nhiều sự mệt mỏi nhưng tớ không thể khóc. Dường như tâm trí bắt cảm xúc phải mạnh mẽ đến nỗi vô hiệu hóa luôn tuyến lệ rồi. Thời gian gần đây tớ thấy mình cần phải khóc, để biết rằng mình vẫn còn cảm xúc và đang không gắng sức gồng mình. Nhưng mọi phương thức đều vô hiệu cho đến hôm nay. Tớ không ngờ ngày mình được “giải phóng”, lại là những giọt nước mắt của yêu thương, nhung nhớ và trông đợi trong một cảm xúc đong đầy như thế.

Tớ gửi thư này cho Vũ Trụ, chỉ để nói rằng biết ơn cậu vì đã sắp đặt cho tớ gặp 50 mối nhân duyên kỳ diệu này. Tớ cứ tưởng mình xây dựng nên một chương trình để dạy cho các bạn, nhưng rồi chính các bạn đã dạy cho tụi tớ về tình yêu thương, về ý nghĩa của sự gieo mầm, về cái cảm xúc tự hào khi thấy các bạn lớn lên và tạo thành một khối mạnh mẽ, về sự cho đi tận tâm rồi sẽ được nhận lại vẹn tròn.

Tớ gửi đơn sơ và sâu thẳm hai tiếng “Cảm ơn” đên các anh chị diễn giả - những người truyền cảm hứng - những người gieo mầm. Các anh chị đã đến bằng cái tâm cho đi và chia sẻ, nâng đỡ và chữa lành. Cái anh chị làm đã không chỉ là trao đến cho tụi em kiến thức, mà là tiếp thêm sức mạnh cho từng bước sắp tới tụi em đi. Mỗi người như một ngọn lửa truyền thêm sự cháy cho những que diêm đang le lói sự tàn. Cảm ơn các anh chị đã bỏ thời gian, tâm sức, bỏ cả bữa ăn trưa, đã mua cả trái cây đến lớp, đã trao cho tụi em những cái ôm rất sâu. Tớ muốn chúc các anh chị luôn đủ dũng cảm và an yên, tớ tin sự gieo mầm trong khóa học này sẽ tạo nên những chồi non chất lương nhất. Một lần nữa nhờ Vũ Trụ giúp tớ gửi lời cảm ơn đến anh Vũ Đức Trí Thể, chị Nguyễn Phi Vân, anh Dũng Vũ, anh Dũng Phan, anh Lucas Phạm, anh Nguyễn Quang Dũng, thầy Văn Anh, thầy Nguyễn Thanh Lợi với một cái ôm chặt và yêu thương nhất. Tớ muốn cảm ơn anh Buiphan Khanh vì đã trao cơ hội cho tụi tớ tổ chức Khóa Học Mùa Hè, để có thể trao tâm huyết của mình cho một nhóm người trẻ anh chưa bao giờ hợp tác như vậy, cần có một sự tin tưởng rất lớn. Cảm ơn anh vì đã luôn trao cho tụi em quyền quyết định để tự do làm những gì mình thấy đúng nhất, đã luôn hỗ trợ và động viên, đã luôn đưa ra những lời góp ý chân thành. Cảm ơn anh - một người anh, người thầy, người bạn đồng hành.

Tớ muốn gửi ngàn chữ thương đến những người đồng đội đã cùng tớ chạy đôn chạy đáo, đã stress đến mức chẳng muốn nghe điện thoại nhau, đã có những cãi vã và hiểu lầm, đã có những mệt mỏi cô đơn và đương nhiên, những ngày chào màn đêm không bao giờ trước 2h sáng. Cảm ơn họ vì đã hi sinh nhiều như thế, vất vả nhiều như thế, quên mình nhiều như thế. Sau tất cả những hoang mang và lạc hướng, họ vẫn siết chặt tay và đồng hành cùng tớ trên hành trình này.

Tớ muốn gửi đến bản thân trọn vẹn sự biết ơn, cảm ơn tớ vì đã luôn tốt và chưa tốt, vì đã luôn mềm yếu và mạnh mẽ, đã luôn dấn thân mà không cần tính toán, vì đã dũng cảm đi theo tiếng gọi bên trong của mình. Đã có quá nhiều lúc tớ tự hỏi: “Ủa mình làm sấp mặt như vậy vì cái gì?”, và rồi 50 nụ cười tớ gặp mỗi ngày trên lớp xuất hiện như một câu trả lời không thể tinh tế và đầy đủ hơn . Cảm ơn vì đã luôn tận hưởng từng giọt yêu thương, những ngày qua đối với tớ không hề trôi qua trong chớp mắt, vì tận bên trong tớ biết tớ đã cảm sâu từng giây phút quý giá của 6 ngày ngắn ngủi này. Tớ muốn gửi những tần sóng năng lượng dồi dào và nồng ấm nhất đến 50 người bạn mới. Chúc họ một cuộc hành trình dài khai phóng và dấn thân, chúc họ tìm về bản thân thật sâu để đi ra Thế Giới thật xa, và tớ hứa nếu họ cần một bờ vai để khóc, một nụ cười để xoa dịu, một người bạn để lắng nghe, thì sẽ luôn có một cái nơi gọi là “Nhà V.Gen” lúc nào cũng sẵn sàng ôm chầm lấy họ. 50 con người ấy rồi đây đối với tớ sẽ là một nỗi nhớ rất dài, và cũng sẽ là động lực để tớ tạo ra thật nhiều nỗi nhớ ý nghĩa nữa sau này. Cảm ơn Vũ Trụ vì đã luôn dõi theo tớ, ôm ấp tớ và dẫn hướng tớ đi, bất cứ câu hỏi nào tớ thắc mắc, tớ luôn biết rằng Vũ Trụ đã trả lời, trong tiếng gió thoảng qua cây lá, trong những câu văn tớ sắp đọc, trong những cuộc hành trình tớ sắp đi qua, trong những cảm xúc không tên thoáng hiện trong tâm thức. Hành trình của tớ còn dài, giá trị và niềm tin vẫn đang hối thúc tớ dấn thân và cho đi nhiều hơn nữa. Và tớ biết trong mọi ngày sắp tới, mỗi sáng sớm thức dậy tớ sẽ luôn thấy những tia nắng đang cười, và trong sự thinh lặng của đêm không, Vũ Trụ sẽ luôn mang những vì sao lấp lánh gửi đến cho tớ một lời chúc lành:


Khánh Nguyên
(Học viên Khóa học mùa hè năm 2016,
Thành viên BTC Khóa học mùa hè năm 2017)

Góp ý
Họ và tên: *  
Email: *  
Tiêu đề: *  
Mã xác nhận:
 
 
RadEditor - HTML WYSIWYG Editor. MS Word-like content editing experience thanks to a rich set of formatting tools, dropdowns, dialogs, system modules and built-in spell-check.
RadEditor's components - toolbar, content area, modes and modules
   
Toolbar's wrapper  
Content area wrapper
RadEditor's bottom area: Design, Html and Preview modes, Statistics module and resize handle.
It contains RadEditor's Modes/views (HTML, Design and Preview), Statistics and Resizer
Editor Mode buttonsStatistics moduleEditor resizer
 
 
RadEditor's Modules - special tools used to provide extra information such as Tag Inspector, Real Time HTML Viewer, Tag Properties and other.